6.8.19

xuyên Việt


Thử hình dung nhé. Bạn ở Hà Nội. Hàng ngày đi về giữa đám gạch đá bê tông, xe cộ và khói bụi. Bạn chen chúc vi hàng triệu người khác để hít thở trong bầu không khí AQI chỉ có từ đỏ trở lên. Cứ đi ra khỏi HN được chục km thôi là bạn đã vui sưng hít hà, nhìn thấy vài rặng cây xanh thôi là lòng đã mát rượi, đi giữa một cánh đồng lúa thôi là người đã muốn bay bay. Đấy là chưa nói đến những đoạn phim mà xem xong bạn tự nhủ rằng cảnh đó chỉ có … trong phim, rằng hiếm hoi lắm mất công lắm mi tìm được những chỗ như rứa. Những bức ảnh chụp ở resort post lên FB mà xem xong bạn tự nhủ rằng chỉ có làm hàng … trong resort.

Ấy vậy mà ngồi xe lái xuyên Việt bạn thường xuyên bị nghẹt thở bởi các khung hình trôi liên tục, đẹp như phim và đẹp hơn trong resort, kéo dài đến vô tận theo cả không gian và thời gian. 

Những con đường uốn lượn qua dãy Trường Sơn trập trùng. Nối tiếp là các thung lũng, hoặc cao nguyên. Chúng có thể to rộng ti mức các con đường qua đây thẳng tắp, đi xuống rồi lại đi lên, dưi mặt trời ánh lên như một sợi chỉ bạc xuyên qua đám màu xanh ngút ngàn. Những cánh đồng cỏ bát ngát mà chỉ có lác đác vài con trâu. Sông suối vi đủ những cái tên ngộ nghĩnh được đặt cho những chiếc cầu bắc qua. Những cái hồ nằm ẩn mình đâu đó, chỉ bị phát hiện qua những tia nắng phản xạ trên mặt nưc, lách qua những hàng cây xanh rồi chiếu ti mắt người cầm lái. 

Xe lượn qua cái đèo thì đập vào mắt là mặt nưc xanh biếc trải ti tận chân trời. Biển đó. Trời ơi! Biển và núi cứ thế song hành, muốn tập trung lái xe mà khó quá. Những cái đầm cũng rộng như biển, mặt nưc phẳng lì như gương. Các bãi biển vắng người dài ngắn nối tiếp nhau, cát vàng, cát trắng, nưc thì mỗi nơi xanh một kiểu. Màu xanh của cỏ cây tầng tầng lp lp đậm nhạt đa dạng như nào thì màu xanh của biển cũng thay đổi nhiều như thế. Bạn có thể choáng ngợp trưc sự hùng vĩ của núi rừng, sự bao la của biển cả. Nhưng bạn cũng có thể lặng im thật lâu trưc màu xanh và những sắc thái của nó. 

Nhiều lúc mọi bức ảnh, mọi lời nói đều không thể diễn tả được. Bạn hạnh phúc ti mức tim nhói đau, lòng ngơ ngác. 

Cần phải đi các bạn ạ. Tôi cũng được đi đó đi đây nhưng ít nơi có cảnh quan và thiên nhiên đẹp và đa dạng được như Việt Nam. Hóa ra nơi gần nhất lại là nơi đáng đi nhất. Không nhất thiết cứ phải chui vào resort nằm phèo. Không nhất thiết phải lên kế hoạch tỉ mỉ cho từng ngày từng giờ. Không nhất thiết cứ phải ăn và ở theo reviews / fb. Không nhất thiết cứ phải tắm ở bãi biển nào sạch bong. Cũng đừng hy vọng nơi nào mình đến cũng đều có người dân thân thiện hiếu khách ko chặt chém ra đón chào. Hãy cứ đi, cứ ti những nơi mà … con đường dẫn ti và đón nhận tất cả. Bởi vì chừng đó thiên nhiên, chừng đó sản vật, chừng đó phút giây hạnh phúc đã là quá đủ để đánh đổi lấy bất kể thứ gì rồi.

14.11.17

nỗi nhớ mùa đông

FB nhắc ngày này năm xưa. Nhưng ngày đó cũng chỉ là một ngày rất rất xưa được repost. Chỉ là một đoạn ngắn, trong rất nhiều của những viết lách liên tục những ngày đó còn rơi rớt lại. Đã có lúc cứ tưởng như sẽ còn mãi, nhưng tất cả đều nhạt nhòa theo thời gian, và gần như đã biến mất khỏi kí ức.

======

Lâu rồi tôi không viết gì cả. Khi người ta nhận ra điều đó cũng tức là người ta đang có chút gì như là cảm giác ăn năn, tội lỗi. Kết quả tất yếu là người ta sẽ kiếm một vài thứ nào đó để đổ lỗi. Lần này “nạn nhân” của tôi là thời tiết. Vâng, người ta hay nhắc đến câu “người buồn thì cảnh có vui đâu bao giờ”, nhưng cảnh buồn, lại kéo dài ngày qua ngày, tuần qua tuần, tháng qua tháng, thì đến gỗ đá cũng mòn nữa là người.

Cuối tháng 11, đầu tháng 12 – những ngày ngắn nhất trong năm. Trời không mưa gió bão bùng, đường không ngập tuyết trắng xóa … túm lại là không có cái gì quá ly kỳ rùng rợn hay hoành tráng cả. Mưa lất phất, gió thoảng chút, trời mờ mờ sáng tối lẫn lộn. Tất cả cứ nhạt nhòa lãng đãng. Vài tiếng ngắn ngủi của cái gọi là “ngày” này chỉ đủ để phơi ra những chiếc lá hiếm hoi không rõ màu vàng hay màu nâu còn sót lại giữa những cành cây khẳng khiu như chùm rễ cây chổng ngược lên bầu trời u ám. Đường phố vốn đã vắng người, đến cuối tuần lại càng vắng vẻ. Gió có mà như không, những hạt mưa nhẹ như là không rơi xuống được tới mặt đất … Cảm giác buồn buồn vắng lặng của một ngày cuối năm, của một buổi chiều 30 Tết.

Ừ thì cũng đúng. Sắp đến ngày Sinta Klaus của dân HL rồi còn gì …

Mấy ngày nay tôi nằm mơ hơi nhiều, ngủ cũng nhiều. Ngủ và mơ, tỉnh và thức, lẫn lộn. Có một nỗi nhớ, cũng như thời tiết mùa này, không quay quắt, không khát khao, mà cứ lúc ẩn lúc hiện, cứ chập chờn mãi. Tôi nhớ về một thành phố mà tôi chưa từng đặt chân tới. Đúng hơn là tôi đã qua một lần, rất ngắn trong quá khứ, rất xa, thành phố tôi chỉ được nhìn thật kỹ qua Google Earth gần đây. Có một con sông chảy qua, những con phố bao quanh hình xương cá như bao thành phố tôi đã từng qua. Những con đường vắng vẻ phủ đầy bụi đỏ, những mái nhà nhấp nhô, những dãy phố đan xen, nối tiếp gối vào nhau lúc đi lên lúc đi xuống. Có những lúc, cảm giác như là khi dùng tính năng zoom của Google Earth, tôi thấy mình lướt đi rất nhanh, dọc ngang theo cái bản đồ như là tôi đã từng sống ở đó từ kiếp trước vậy. Lúc khác, tôi như bị thu nhỏ lại, hút vào trong một cái quảng trường thân quen — ở đó cũng có một cái rạp chiếu phim ngoài trời, có những dãy nhà cũ kỹ với tường gạch vôi vữa bong ra từng mảng, những ngõ nhỏ sâu hun hút chẳng biết dẫn tới đâu, có vài chiếc ghế kẻ đứng người ngồi bên gốc cây, có một dãy cột không hiểu để làm gì, có một ông lão tay cầm gậy, lơ đãng đứng nhìn bà lão chơi cùng với cháu. Dường như mỗi điểm trên tấm bản đồ của một thành phố chưa đến đó lại là một bức mosaic của những mảng ký ức nào đó chắp vá lại.



Tôi nhớ những con phố. Không phải là nỗi nhớ quí phái như trong bài “Hà Nội phố” của Phan Vũ, không gắn với một người, một cảm xúc gì quá lớn. Nhớ những người xa lạ đi trên phố, nhớ những bước chân, những nụ cười, những ánh mắt chẳng dành cho tôi. Tôi nhớ bụi, nhớ nắng, nhớ vẻ trẻ trung vội vã của đường phố Sài Gòn. Nhớ cảm giác chầm chậm ngơ ngác, vừa lạ vừa quen của Huế. Nhớ những mảng màu sắc rực rỡ của quần áo phơi ngoài trời in trên nền những mảng tường cũ kỹ ở Venice, như muốn nhắc nhủ rằng thời gian có thể đã in dấu cả nghìn năm, nhưng vẫn có những trái tim đang đập, những đời người ngắn ngủi đang hiện hữu và quay vòng ở đây.

Ngoài kia trời tối đã lâu lắm rồi, cũng chẳng biết khi nào trời sẽ sáng. Mà trời sáng thì cũng có khác mấy đâu … Cảm giác kỳ lạ của một buổi chiều 30 Tết vẫn còn đó. Buồn buồn trong lúc nhìn một năm dần trôi qua như những que hương cháy nốt, nhìn những con phố bị người bỏ rơi trong chốc lát, và biết chắc là chỉ vài tiếng nữa mọi thứ sẽ thay đổi hoàn toàn. Bây giờ ở đây thì tôi nhớ về những con phố nơi khác, những con phố đã qua và sẽ qua. Tôi biết chắc rằng, sẽ có lúc, ở một nơi nào đó, tôi sẽ nhớ về hôm nay, về những hàng cây im lìm xơ xác, những con đường vắng vẻ lất phất mưa ngoài kia …